Monday, August 13, 2012

Món Quà Vu Lan - Thơ Mạc Phương Đình


mở cuốn an bum nhìn thấy mẹ
bóng mẹ năm nào nay đã xa
đêm nằm nghe gió lùa thao thức
mưa gõ vào tim nỗi nhớ nhà

<!-- Read more -->

đời sống hôm nay  đầy đủ  lắm
mà con không mẹ, chẳng còn cha
ngày xưa con s
ống ngu ngơ vậy
gi
 biết thương yêu thiếu mẹ già

mẹ đã ra đi thời khó nhọc
quê nghèo nặng trĩu gánh bôn ba
sắn khoai nuôi mẹ ngày sau cuối
con mắc tù lao phải vắng nhà

gian khó một đời cha mẹ gánh
ơn dày nghĩa nặng chẳng phôi pha
mẹ ơi sầu tũi đường xa xứ
xin g
ửi hôm nay một chút quà ?

tháng bảy Vu Lan mùa báo hiếu
âm dương cách trở mấy đường xa
nén nhang ngọn nến lung linh gió
chẳng khóc mà sao mắt lệ nhoà

mạc phương đình


MY VU LAN  PRESENT

I gazed in the album at my dear Mom’s picture
 And realized that now is so far-off her figure   
 I listened to the rain as if on my heart flick
   The wind blow making me agitatedly nostalgic

   Although is abundant my current subsistence      
Neither my Mom nor my Dad stays in existence     
As a child I was so dull being by Mom kissed
Now that I know whom to love, Mom is missed

Mom departed this life during a difficult time
Scurrying beneath the burden in our poor clime
Until your last days on manioc hand to mouth
   
While I was in prison as a “puppet” of the South

     Such a hard period Dad and Mom bore your part
      
That feeling of gratitude I bury deep in my heart
      
Dear Mom please accept from this sad son adrift
         On this commemorative day my little humble gift   

      Vu Lan mid-seventh month, the filial duty event
     Between life and death how far to suffer torment
     Joss-sticks and candles spark, the wind uprears
    I don’t cry but why my eyes get wet with tears

Translation by THANH-THANH

No comments:

Post a Comment