Wednesday, June 20, 2012

MÙA THU CHẾT - Thơ Võ Văn Lê


                Nous ne nous verrons plus sur terre....
                             G.Appollinaire.

               Nắng thu trên áo,vàng trên tóc
               hiu hắt heo may lạnh cả lòng !
               Em ở đâu,hỡi người của biển ?!
               Ngàn năm sóng vỗ có buồn không ?
<!-- Read more -->

               Em ơi ! -Từ độ tình thu chết
               ta mãi đi tìm một quê hương !
               Sa mạc đêm mơ hồn ốc đảo
               đời như sông cạn đã xa nguồn !

               Trăm vạn xác thân vùi đáy biển
               khóc em,ta khóc cả núi sông !
               lòng ta dựng tấm bia sầu hận
               máu chửa về tim đã cạn dòng !

                Gởi nỗi niềm thương vào cõi vắng
                bạn ta nằm xuống chốn lưu đày !
                Bao người tù chết sau cuộc chiến
                giờ nắm xương tàn đã một mai !!!

                 Xưa em thích hát "Mùa Thu Chết"
                có biết đâu đời tựa lá khô !
                Cụm hoa Thạch-thảo không tìm thấy
                chỉ thấy trăng khuya lạnh đáy hồ !

                Rồi những chiều sương quyện gió ngàn
                ngậm ngùi,thương xót buổi ly tan
                trông theo cánh nhạn bay về biển
                ta khóc cuộc tình đã qúa giang !

                Còn đó thời gian xanh sắc cỏ,
                mùa thu đã chết tự bao giờ ?!
                Ta về nhặt lá trên đường cũ
                tìm dấu chân xưa đã nhạt mờ !

                Hồn vẫn nằm yên dưới vực sâu
                nơi đây nhè nhẹ tiếng kinh cầu,
                nhớ em,ta nhớ "Mùa Thu Chết"
                trên cõi đời này không thấy nhau !

                           Võ Văn Lê
                            (mùa thu 2011)

No comments:

Post a Comment