Thursday, November 7, 2013

Thơ Huy Uyên




Trong ráng chiều tay ai vẫy bên sông.
Sương trắng đồng quê tháng năm tháng bảy
đời em chắt chiu ruộng lúa nương dâu
ngày em đi đốt đồng bỏng cháy
thôn xóm xa quên- mưa nắng dãi dầu .

Còn mẹ già tóc bạc trắng bên hiên
gió đổi mùa từng cơn gió thổi
ngóng chờ con đầu làng thấy mà thương
thân mẹ áo rách nghèo bao mùa đứng đợi .

Em hai mắt đắm chìm ngày tháng trôi sông
đợi chờ ai mà đi khuất mãi
bỏ lại tôi những đêm quá buồn
đầy vơi thôi mộng người đã đưa tay hái .

quanh quê nghèo ấm lạnh chiều hôm
tiếng sáo người gọi trâu về giấc tối
bàng bạc lòng chi theo mấy hoàng-hôn
nên buồn theo em mà lòng tôi dấu mãi .

nói chi thêm chuyện người con gái
ra đi và chết vạn nổi lòng
vơi sầu để tim ai còn đau mãii
hỏi khi về rồi mà có đợi trông .

Em đi bỏ quê lại một mình
tháng ngày ai đưa tay vẫy
hắt hiu ơi mấy nhịp giọng ca buồn
xuân hạ thu đông chở mùa đầy gió .

Ngọt đắng trao người bờ môi bỏng rát
dỗi hờn xưa ở lại mắt huyền xưa
quê nghèo em cả đời cơ cực
thương em biết mấy cho vừa .

Huy Uyên

Tuesday, November 5, 2013

SÁCH NHIỄU ĐOÀN CỨU TRỢ BÃO LỤT GH PHẬT GIÁO VIỆT NAM THỐNG NHẤT - Huynh Ngoc Tuan


CÔNG AN SÁCH NHIỄU ĐOÀN CỨU TRỢ BÃO LỤT CỦA GÍAO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM THỐNG NHẤT.

Phụng hành quyết định của Hòa thượng Thích Viên Định, Viện trưởng Viện Hóa Đạo Giáo hội Phật giáo Việt nam thống nhất, đoàn cứu trợ do Hòa thượng Thích Không Tánh, Tổng vụ trưởng Tổng vụ Từ thiện – xã hội cùng quý Hòa thượng Thích Nguyên Lý – Thủ bổn Viện Hóa Đạo, Thượng tọa Thích Viên Hỷ , Thư ký Viện Hóa đạo hướng dẫn.

Tôi có hân hạnh được tháp tùng quý ngài trong lần cứu trợ này tại Thừa thiên – Huế và Quảng nam – Đà nẵng.

Đoàn cứu trợ đến Huế đêm 29/10/2013 và nghỉ ngơi tại chùa Phước Thành của Hòa thượng Thích chí Thắng- Tổng vụ trưởng Tổng vụ Kiến thiết- GH Phật giáo Việt nam thống nhất.

Buổi sáng ngày 30/10 đoàn đến chiêm bái Bảo tháp hoành tráng và cổ kính của Ngài Tổ sư Nguyên Thiều- Siêu Bạch.

Sau đó đoàn đến thăm chùa Bảo Quang của Hòa thượng Thích Chơn Niệm- Chánh đại diện của Giáo hội tỉnh Thừa thiên – Huế , rồi cùng đến đãnh lễ và vấn an Đại lão Hòa thượng Thích Thiện Hạnh- Chánh Thư ký Viện Tăng thống giáo hội Phật giáo VN thống nhất.

Tôi có hân hạnh được diện kiến Ngài Thiện Hạnh trong Lễ Thọ tang cố Hòa thượng phó Tăng thống Thích Hộ Giác đầu năm nay tại Tổ đình Quốc Ân- Thừa thiên- Huế.

Đại lão Hòa thượng Thiện Hạnh tiếp đoàn một cách ân cần với một số huấn thị và lời chúc tốt đẹp cho chuyến đi .

So với lần gặp trước thì sức khỏe của Ngài Thiện Hạnh không được tốt vì những ưu tư cho dân tộc và đạo pháp trong thời gian gần đây, nhưng thần sắc Ngài vẫn tinh anh, trí tuệ vẫn minh mẫn.

Buổi trưa ngày 30/10 đoàn cứu trợ khởi hành với sự hướng dẫn của quý Hòa thượng Thích Không Tánh, Thích Nguyên Lý, Thích Chí Thắng, Thích Chơn Niệm, Thượng tọa Thích Viên Hỷ và chư tăng thuộc ban đại diện Thừa thiên Huế.

Đoàn cứu trợ đến Lăng Cô lúc 2h chiều trong sự tiếp đón kính cẩn của các huynh trưởng gia đình Phật tử và đồng bào tại đây, sau đó đoàn còn đến phát quà từ thiện cho hai địa điểm nữa cũng thuộc huyện Phú Lộc, tỉnh Thừa thiên – Huế.

Tôi có một ấn tượng khá mạnh khi nhìn thấy lực lượng hùng hậu và năng động của các huynh trưởng gia đình Phật tử tại đây, với tình cảm sâu nặng, ân cần của họ dành cho đoàn cứu trợ.

5h chiều đoàn cứu trợ của Viện Hóa đạo rời Thừa thiên- Huế trong niềm hoan hỷ và lưu luyến của các huynh trưởng gia đình Phật tử, sự biết ơn và trân quý của đồng bào.

Công việc cứu trợ nạn nhân bão lụt tại Thừa thiên- Huế hoàn thành viên mãn bất chấp sự ngăn trở và dọa nạt cũng như sự theo dõi sát sao dưới ánh mắt cú vọ và ống kính camera của lực lượng An ninh tỉnh Thừa thiên- Huế.

Đoàn cứ trợ Viện Hóa đạo vào đến Đà nẵng lúc 6h chiều ngày 30/10.

Buổi sáng ngày 31/10/2013 đoàn cứu trợ lên đường dưới sự hướng dẫn của Hòa thượng Thích Thanh Quang- Tổng Vụ trưởng Tổng vụ Thanh niên kiêm chánh đại diện của Giáo hội tại Quảng nam – Đà nẵng và Sư cô Đồng Hiếu.

Khi đoàn cứ trợ đến cách địa điểm phát quà khoảng 2km thì bị một lực lượng công an hùng hậu chận đường..

Bước xuống xe tôi thấy đoàn bị bao vây, phong tỏa trong một khu vực rộng lớn bởi công an giao thông, Công an mặc sắc phục và thường phục cộng với sự hổ trợ của lực lượng dân phòng.

Một cuộc tranh luận gay gắt xãy ra giữa đoàn cứu trợ và công an, Sư cô Đồng Hiếu đã không kiềm được bất bình khi đoàn xe bị chận một cách bất hợp pháp và một nhân viên an ninh đã chĩa thẳng camera vào mặt cô.

Người dân qua đường tụ tập lại xem chuyện gì và đã bị công an giao thông xua đuổi một cách thô bạo.

Xe bị giữ, đoàn cứu trợ quyết định đi bộ đến điểm hẹn với bà con, với khả năng dự kiến là chỉ phân phát tịnh tài cho bà con . Nhưng khi đến nơi hẹn thì không thấy một người dân nào ở đó, chỉ có lực lượng an ninh và công an cùng dân phòng bao vây khu vực, họ không cho bất cứ ai dừng lại ở đây.

Khi đoàn cứu trợ quay về chổ đậu xe thì không thấy xe chở hàng và xe chở chư tăng ở đâu nữa, Sư cô Đồng Hiếu gọi cho hai anh tài xế thì được họ trả lời là họ bị ép buộc, đe dọa nên phải đưa xe về trụ sở Phường Hòa Hiệp, quận Liên Chiểu.

Như vậy là chư tăng và đoàn phải lội bộ hơn 1km nữa để đến phường Hòa Hiệp dưới trời nắng gắt, không có mũ nón gì.

Trên đường lực lượng công an, an ninh và dân phòng bố trí dày đặc.

Tôi thấy thật xấu hổ cho nhà cầm quyền CSVN khi phải huy động một lực lượng công an đông đảo như vậy để đối phó với mấy vị Hòa thượng và phật tử.

Khi bước vào sân của phường Hòa Hiệp tôi thấy an ninh và công an còn đông hơn bà con đến nhận quà !.

Những người có phiếu nhận quà đã hiện diện đông đủ trong sân. Tôi hỏi họ ai đưa bà con đến đây thì được họ trả lời là đã đi đến điểm hẹn từ rất sớm nhưng công an không cho ai ở đó họ bắt từng người lên xe và chở về phường Hòa Hiệp này.

Lãnh đạo của Phường Hòa Hiệp và công an Đà nẵng mời quý Hòa thượng vào “uống trà và làm việc” nhưng đã bị quý Ngài thẳng thừng từ chối.

Hòa thượng Thích Không Tánh nói với họ: Chúng tôi phụng hành lệnh của Viện Hóa đạo Giáo hội Phật giáo VN thống nhất đến đây cứu trợ cho đồng bào bị bão lụt, việc làm của chúng tôi không liên quan đến nhà nước, không bao giờ hợp tác và chịu sự chỉ đạo của nhà cầm quyền vì Giáo hội Phật giáo VN thống nhất là một tôn giáo độc lập từ xa xưa và nay cũng vậy.

Mục đích của nhà cầm quyền CSVN là ép đoàn cứu trợ phải phát quà từ thiện trong sân phường Hòa Hiệp để có cớ lu loa, tuyên truyền với đồng bào trong nước và hải ngoại rằng Giáo hội đã “tự nguyện” cùng chính quyền làm việc này nhằm triệt hạ uy tín của Giáo hội.

Quý vị Hòa thượng, Thượng tọa đã hiểu được thủ đoạn của nhà cầm quyền CSVN, nhưng vì lòng thương yêu người hoạn nạn, nghèo khổ, quý Ngài không nở để họ thất vọng ra về tay không, cho nên quý Ngài quyết định chọn một góc sân dưới hàng cây ven đường để phát quà cho bà con.

Quà phát cho những người có phiếu đã hết nhưng số người đến xin cứu trợ còn nhiều nên quý Ngài lại phải tùy nghi giúp đở không để ai phải buồn.

Ngay trong sân phường Hòa Hiệp quý Ngài đã dõng dạc tuyên bố với bà con:

- Đây là quà của Giáo hội Phật giáo Việt Nam thống nhất gởi đến bà con,, không liên quan gì đến nhà nước này.

Bà con vỗ tay và hoan hỷ nhận quà ra về.

Đoàn tiếp tục lên đường đi Quảng Nam.

Điểm phát quà tiếp theo là xã Duy Vinh huyện Duy Xuyên và xã Đại Quang huyện Đại Lộc. Đây là những nơi bị tàn phá nặng nề , cuộc sống người dân lại quá nghèo, nhiều nhà vẫn còn mái tôn vách nứa.

Lực lượng an ninh vẫn tiếp tục theo dõi một cách công khai với máy ảnh và camera trên tay cho đến khi mọi việc hoàn tất và đoàn cứu trợ ra về.

Đi cứu trợ bão lụt mới thấy người dân mình nghèo nàn bất hạnh như thế nào.

Việt nam là thiên đường của những người Cộng sản và là nơi tối tăm cùng khổ của người dân.

Huỳnh ngọc Tuấn.

2/11/2013

Saturday, November 2, 2013

Thương Tích - Thơ Vũ Đình Trường

 
sao tôi về đây tàn thân lụn xác
Sao tôi về đây áo bạc lòng cay
sao em đi đi ta ở lại lạc loài
chân hụt hẩng ngã thang đời tưởng chết

em đá ngược vào hồn tôi mãnh liệt
Vó căm hờn tung bụi đỏ mù khơi
Vết đá trong tôi tím ngắt một đời
mùa đổi gió chợt nghe hồn nhức buốt

Sao tôi về đây xác hồn gầy guộc
Nhánh đời chừng tua tủa những gai chông
Tả ngạn căm hờn bờ bãi mênh mông
Không tích lũy hết phù sa gian khổ


Em ơi, sao em xa ta cho biển đời giông tố
Sao ta lại về, óc nặng, hồn đen
Thân muốn yên rồi cũng chẳng được yên
Vẫn sống mãi trong uất hờn đau buốt

Sao em xa ta lạnh lùng trơn tuột
sao ta xa người đời bổng xanh rêu
sao ta lại về trong nỗi quạnh hiu
và thương tích đã nghe chừng nung mủ

Tả ngạn xưa buồn thiu ngàn cổ độ
Ta quại quằn đời trăm nhánh u mê

Vẫy tay chào người thương nhớ ngô nghê
Chúc may mắn và vuốt người thêm sắc

VĐT
Sài Gòn 1975

Gặp khách lạ mà thân quen - Hồ Phú Bông


Gặp khách lạ mà thân quen Hồ Phú Bông

HH và tôi đang lu bu chuẩn bị cho chuyến đi thăm Houston, thì Hoàng Định Nam báo tin sẽ lấy vacation gần thành phố nơi tôi đang ở. Thật bất ngờ và cũng còn gặp may, là nhóm Hoàng Định Nam sẽ xuống sớm được một ngày trước khi chúng tôi lên đường nên hẹn gặp ngay vào buổi tối. Google bản đồ thì khách sạn, điểm hẹn và nhà tôi là một tam giác mỗi cạnh khoảng 45 phút xe mà sáng hôm đó HH và tôi phải xuống phía Nam thành phố Tampa để tìm những giây phút hạnh phúc nhất, giây phút được đón đợi hai cháu ngoại tan trường, nên tam giác biến thành hình bình hành! Ý định gặp gỡ nhóm Hoàng Định Nam trước, rồi cùng nhau đến điểm hẹn cũng không thành. Thôi thì, cứ gần đến giờ G (hay điểm G! J) thì mạnh ai nấy biết là “tiện bề sổ sách”! Điểm hẹn là nhà Lê Bá Năng, một khu vực tôi chưa bao giờ đặt chân tới. Thay vì, khoảng 5 đến 5 giờ rưởi phải rời nhà con gái, nhưng cứ lướng vướng chuyện, nên gần 6 rưởi HH và tôi mới ra xe. Theo express way, lại lạc một exit. Không có máy định vị GPS, nên phải lòng vòng trên con đường chính tìm ngã rẽ vào địa chỉ đã hẹn. Quẹo chữ U mấy vòng, đang nằm giữa đoạn nào? Phone hỏi gia chủ “tôi đang ở ngã tư đường nầy.. đường nầy..” hay “bên phải là Burger King..” hoặc “đối diện chợ Publix..” gia chủ cũng ngớ ra, lại phán: “Cứ chạy theo hướng mặt trời lặn”..(?) Đành dừng ở cây xăng 7-Eleven “.. ông chịu khó ra đón giùm!” Vì chưa biết mặt nhau nên cứ lóng ngóng “bọn sồn sồn”, hẳn là phe ta.. Cuối cùng thì cũng bắt tay được các anh Lê Bá Năng, Vũ Đình Trường và Hoàng Định Nam khi bóng đêm của mùa hè xứ biển vừa chụp xuống. Tôi cứ ngỡ các ngài từ nhà ra đón nhưng sai bét! Từ nhà hàng!

Parking nhà hàng chật cứng, chúng tôi đậu xe trong xóm, rồi băng qua đường. “Tiệm rất đông khách nên đậu xe bên ngoài cũng là thường.” Lê Bá Năng nói thế và dẫn vào cửa sau. Vừa qua khỏi nhà bếp thì dãy bàn để chữ reserved các chị đang ngồi đợi. Mấy bóng đèn vàng rất ấm cúng, chỉ đủ soi sáng mặt bàn, nên khách mới đến như HH và tôi rất khó nhận diện chung quanh. Mọi người đứng lên, ngồi xuống, đổi ghế qua lại.. để rồi cuối cùng phe nào theo phe đó! Cứ như biết mắc cở.. vì ở chốn đông người.. nên quý bà và quý ông giả bộ dang ra.. khá sòng phẳng! Vũ Đình Trường nâng niu trình làng chai XO đem theo từ Virginia, cũng chỉ vì nó nên hành lý đành phải ký gửi do không được phép trực tiếp mang chất lỏng vào máy bay. Thoạt nghe chủ nhà hàng là con anh chị Lê Bá Năng, tôi cứ nghĩ là loại nhà hàng Tàu, nên rất ngạc nhiên. Mấy người chạy bàn đều bản xứ Trắng, đồng phục đen. Trong không gian tranh tối tranh sáng, cộng gam màu đen trắng, không biết có điểm thêm một mảng đỏ nào không, nhưng cách trưng bày thật sang trọng. Không một nét Việt hay Tàu! Lê Bá Năng cho biết các cầu thủ Football của đội Buccaneers địa phương cũng thường đến đây. Cầu thủ football nhà nghề là khách thì chắc khỏi cần tôi giới thiệu thêm!



Rượu ngon, không có bạn hiền, không ngon!

Cũng tình cờ, Lê Bá Năng ngồi đầu bàn bên nầy. Chị Lê Bá Năng đầu bên kia! Ông chủ lớn tự chọn món ăn khỏi cần ý kiến, bà chủ lớn thì thủ cái bill trước khi ra về! Người chạy bàn cứ tuần tự mang thức ăn đến, mặt bàn không đủ chỗ! Đã hẳn đây toàn là các món đặc biệt. Ngon, đẹp và lạ mắt. Tôi không phải là dân sành ăn uống nên có cảm tưởng chủ nhà hàng độc quyền về tên riêng các món ăn của tiệm theo đủ loại ngữ âm. Tàu, Mexico, Nhật, Đại Hàn, Thái, Pháp, Ý, Hawaii.. và dĩ nhiên cả Hoa Kỳ. Thí dụ, một món mang tên Siddhartha với giải thích chi tiết: Spicey yellowtail, cucumbers and avocado topped with seared tuna, onion and garlic ponzu sauce!

Nhà hàng ZEN Bistro! Ăn uống theo Thiền chăng?









Những dĩa đồ ăn đặc biệt do anh Linh Quân đặt

Chuyện viết mà không lách, hay lách mà không viết bao giờ cũng rôm rả. Tôi báo động chung về cách “ăn to nói lớn” theo khẩu khí Việt e sẽ làm phiền lòng khách bản địa nhưng Lê Bá Năng cứ “tửu nhập ngôn xuất”! Ừ, thì hiếm hoi lắm mới có một lần gặp, một lần ồn ào, đã sao. Ừ, thì đọc thơ. Ừ, thì chuyện cũ. Ừ, thì đủ thứ về nhân vật, về kỷ niệm. Cái kỷ niệm khó quên nhất là khi Lê Bá Năng đi dự đại hội Quảng Nam - Đà Nẵng ở Fortworth, Dallas. Suốt đêm lo bù khú chuyện với bè bạn tại khách sạn, quên cả điều chỉnh đồng hồ theo giờ địa phương nên khi ra phi trường để trở về thì máy bay đã bay mất đời tám hoánh! Hình ảnh Vũ Đình Trường trong tôi là mập, thấp. Nhưng Vũ Đình Trường trước mặt to, cao, vạm vỡ. Thêm cái trầm tĩnh của một vệ sĩ! Phải chăng đang là vệ sĩ của ai đó, hình như là.. con gái nhà văn Hoài Điệp Tử! Hoài Điệp Hạ Phương mũm mĩm, hiền lành như chú thỏ. Nhưng, là chú thỏ chủ một tờ báo ở Nam Cali. Còn Vũ Đình Trường thì cũng làm báo ở Virginia! Không hiểu có phải đây là loại “nồi nào úp vung nấy” đẹp và vừa vặn không? Hoàng Định Nam, trái ngược. Khá “học trò”! Dáng dấp, ngôn ngữ khá thư sinh. Có phải vì nhân vật tình yêu trong thơ Hoàng Định Nam đang ngồi sát bên cạnh nên thi sĩ cứ chìm đắm trong mơ? Tôi đã tưởng Hoàng Định Nam khá bụi đời nhưng trước mặt lại chỉn chu, đang lo về Biên Tập cho báo Trẻ phát hành khá rộng lớn tại các tiểu bang Hoa Kỳ. Trẻ, một tờ báo cũng loại Quảng cáo, nhưng lại mang dáng dấp một Tạp chí đang tạo uy tín! Tôi hỏi, nàng thơ của Lê Bá Năng có thật? Anh đáp, chỉ là nhân vật! Nhưng chị Lê Bá Năng, với tôi, rất thơ! Nhân dáng và khuôn mặt đẹp phúc hậu. Anh khoe chị có hàm răng đẹp và thật (hàm ý chê nhiều người có răng giả! L). “Ta về ta nhớ hàm răng.. cô nàng cười!” “Cô nàng cười..” vâng, đó không phải là một nụ cười đem vào mộng? Lúc rời quán, ôm hờ vai HH trong cái se lạnh, tôi nói: Chị Lê Bá Năng đẹp và phúc hậu quá em ạ! Tôi cũng trực tiếp lặp lại với chị điều đó khi “hug” chia tay chị ở parking lot.

Hoàng Định Nam mặt đỏ, mắt thì líu ríu, đầu lúc nào cũng nghiêng nghiêng như tựa vào người thơ bên cạnh. Là cái líu ríu để lắng nghe người khác nói, hay líu ríu vì ngà ngật? Nhưng hình ảnh đó lại khuấy động hình ảnh trong bài thơ Ngậm Ngùi được phổ nhạc với tiếng hát Lệ Thu! “Ngủ đi.. ‘anh’ mộng bình thường. Ru.. ‘anh’ thắm thiết thùy dương mấy bờ! Ngủ đi ‘anh’.. ngủ đi ‘anh’.. em hầu quạt đây!”..


Em ơi...nép vào lòng anh, má kề tựa vai ta....
Đêm đã khá khuya nhưng Lê Bá Năng cứ níu lại. Vẫn chưa chịu chia tay. Lại kéo nhau ra khu vực dùng để live-show trước cửa nhà hàng. Ngồi uống cà phê, trà nóng. Đêm ngoài trời, se se lạnh. Đây có thể là không gian trữ tình cho tâm sự, cho từng cặp đang yêu. Nhưng đạo quân muỗi lại được dịp tung hoành! Lê Bá Năng bai bải: “Đâu có muỗi! Đâu có cắn tôi!” - Ừ, muỗi ở đây khôn thiệt, biết sợ chủ! Chúng chỉ lo “tiếp khách” thập phương!

Lúc quây quần chụp mấy tấm ảnh tôi mới thấy diện mạo đẹp của nhà hàng.



Ngà ngà nhưng vẫn còn đứng vững đủ để chụp hình lưu niệm. Anh Hồ Phú Bông là người tận cùng bên phải.

Chia tay và hẹn gặp lại tại Phở Quyên vào sáng hôm sau. Nhưng với HH và tôi, thế là đủ, vì cần ở nhà tiếp tục sắp xếp cho chuyến đi Houston!

Đường về khuya, vắng. Vũ Đình Trường, Hoàng Định Nam không giành tay lái. Chị Hoàng Định Nam.. đành hát dân ca Quan họ.. “em đưa.. là đưa.. ấy ơ.. đưa các chàng.. là.. các chàng.. ấy ơ..là.. dìa.. dìa dzin..” Làn điệu dân ca mộc mạc của quê hương bỗng dưng hiện về, dễ thương chi lạ!

Ngoại ô hun hút. Không đèn. Hai bên tối “như đêm ba mươi”! Tuy chị Hoàng Định Nam cầm lái nhưng, tôi đoán, có cậu con trai của anh chị đang ngồi bên cạnh đọc GPS nên sẽ không thể lạc đường. Còn tôi cứ lầm lũi chạy theo sau. Khi lỡ đèn đỏ, xe phía trước phải tấp vô lề mở nhấp nháy.. đợi tôi. Thế mà tôi vẫn tỉnh bơ, trong lòng không một tí xấu hổ! Cư dân địa phương mà thế đấy!

Chạy theo xe dẫn đường, tôi chợt nghĩ, đám già già chúng tôi đã quá lạc hậu, đang phải lệ thuộc người trẻ dẫn đường. Còn thế hệ trẻ, đang được trưởng dưỡng trong môi trường thật tốt đẹp, được trang bị kiến thức, kỹ thuật hiện đại, liệu họ có dẫn dắt một con đường khác, dài hơn, xa hơn nữa..? Cụ thể, như con đường cho tương lai Việt Nam?

Hồ Phú Bông

Thursday, October 31, 2013

Tang lễ Võ Nguyên Giáp, một trường hợp nghiên cứu về tẩy não - Bài Trần Trung Đạo

 
 
Việt Nam có hai ông Võ Nguyên Giáp. Một ông Võ Nguyên Giáp đã chết từ năm 1984 và một ông Võ Nguyên Giáp khác vừa mới qua đời. Hai ông Võ Nguyên Giáp về thịt xương chỉ là một ông nhưng trong quan điểm của lãnh đạo CS lại là hai. Khi Võ Nguyên Giáp còn sống đảng xem như đã chết nhưng khi Võ Nguyên Giáp tắt thở đảng lại quyết định ông ta phải sống như một “anh hùng dân tộc”.
Ngày ông Giáp qua đời, các trang mạng “lề dân”, các hãng tin quốc tế trong đó có BBC loan tin sớm nhất. Hai mươi bốn giờ đầu tiên, tờ Nhân Dân và cả Thông Tấn Xã Việt Nam, hai cơ quan ngôn luận chính thức của đảng CSVN không đưa tin ông Giáp từ trần. Lý do, Bộ Chính trị cần phải họp để quyết định có nên cho phép ông Giáp chết chưa, chết như thế nào, chết ngày nào và an táng ra sao.
Hơn một ngày sau, đảng quyết định Võ Nguyên Giáp “nguyên Ủy viên Bộ Chính trị, nguyên Bí thư Quân ủy Trung ương, nguyên Phó Thủ tướng Thường trực Chính phủ; nguyên Bộ trưởng Bộ Quốc phòng, Tổng Tư lệnh Quân đội nhân dân Việt Nam; Đại biểu Quốc hội từ khóa I đến khóa VII…đã từ trần hồi 18 giờ 9 phút, ngày 4-10-2013 (tức ngày 30 tháng 8 năm Quý Tỵ), tại Bệnh viện T.Ư Quân đội 108; hưởng thọ 103 tuổi.”
Thông cáo chỉ dài một trang nhưng cố tình viết sót. Thông thường trong cáo phó hay tiểu sử, chức vụ cuối cùng là chức vụ chính thức và các chức vụ khác trước đó được viết sau hay bỏ sót cũng không sao. Chức vụ về mặt nhà nước cuối cùng trước khi nghỉ hưu của ông Giáp không phải là Bộ trưởng Bộ Quốc phòng, Tổng Tư lệnh Quân đội nhân dân Việt Nam mà là Phó Thủ tướng kiêm Chủ tịch Ủy ban Quốc gia Dân số và Sinh đẻ Có Kế hoạch chiếu theo quyết định bổ nhiệm số 58/HĐBT do Phạm Văn Đồng ký ngày 18 tháng 4 năm 1984. Khi đó ông đã rời chức Bộ Trưởng Quốc Phòng đến bốn năm. Một chức vụ cả thế giới đều biết mà đảng còn giấu được nói chi những chuyện khác. Việc xóa đi chức vụ lo phần sinh đẻ của ông Giáp là một cách thừa nhận chức vụ đó chẳng qua là vết chàm nhục nhã do Lê Duẩn và Lê Đức Thọ đóng lên trán của ông Giáp.
Dù sao ông Võ Nguyên Giáp là một người may mắn. Khi còn sống ông có nằm mơ cũng không nghĩ mình được ca ngợi, vinh danh và thương tiếc nhiều đến thế. Ngoại trừ Hồ Chí Minh, những lãnh tụ CS cùng thế hệ không ai được ca ngợi như ông. Việc chọn được an táng ở một nơi vắng vẻ thay vì nghĩa trang Mai Dịch cho thấy tâm trạng của Võ Nguyên Giáp là tâm trạng của kẻ thua cuộc và từ lâu đã bị bỏ rơi. Ngoài ra, chắc ông cũng cảm thấy khó chịu khi nghĩ đến việc phải nằm cạnh Lê Duẩn, Văn Tiến Dũng, Trường Chinh. Nếu Võ Nguyên Giáp chết vào đầu thập niên 1980 khi Lê Duẩn còn sống hay khi Đỗ Mười làm tổng bí thư có lẽ cũng không hơn gì những sĩ quan cấp tướng khác như Lê Trọng Tấn (1914-1986), Hoàng Văn Thái (1915-1986). Trường Chinh so với Võ Nguyên Giáp còn cao hơn cả đảng tịch lẫn chức vụ nhưng khi chết cũng không được tổ chức đình đám hơn.
Dưới chế độ CS, khóc thương, nguyền rủa, ca ngợi hay phê bình kiểm thảo cũng đều có chủ trương, có chính sách chứ không phải là một tình cảm tự nhiên. Tận diệt kẻ thù còn sống nhưng lợi dụng mọi ảnh hưởng có lợi của kẻ thù đã chết cũng là một trong những đặc điểm trong bộ máy cai trị CS khắp thế giới. Stalin khóc Sergey Kirov, Fidel Castro khóc Ernesto “Che” Guevara, Đặng Tiểu Bình khóc Mao Trạch Đông. Tình đồng chí trong giới lãnh đạo đảng CS chỉ có trong các điếu văn.
Cùng phát xuất một nguồn nên CSVN cũng chẳng tốt hơn Liên Xô, Trung Cộng. Ca tụng kẻ chết không gây tác hại gì. Xác chết không nghe được lời ca tụng, không nếm được mỹ vị cao lương, không sống trong các biệt thự có kẻ hầu người hạ, chỉ có đám độc tài đang thống trị đất nước mới thật sự là những kẻ hưởng thụ quyền lực, sống trong chiếc bóng những người đã chết. Họ đối xử nhau còn tệ hơn giới giang hồ đâm thuê chém mướn. Danh vọng và quyền lực đã làm mờ nhân tính trong con người họ. Lê Duẩn liên minh với Lê Đức Thọ để loại Võ Nguyên Giáp, rồi Lê Đức Thọ tính hại Lê Duẩn ngay cả khi y đang nằm trên giường bịnh vì không chịu viết di chúc truyền chức tổng bí thư. Đoàn Duy Thành kể trong hồi ký Làm người là khó, khi Lê Duẩn sắp chết con cái y còn lo cánh Lê Đức Thọ sẽ giết chết hết cả gia đình.
Nhưng tại sao lãnh đạo CSVN lại muốn Võ Nguyên Giáp tiếp tục sống như một “anh hùng dân tộc” trong giai đoạn này?
Lãnh đạo CS cố dựng lại tấm bình phong chính danh lịch sử. Như người viết đã trình bày trong bài Cách mạng dân tộc dân chủ trong tình hình mới trên talawas trước đây, một câu hỏi thường được đặt ra, tại sao các nước Cộng Sản Đông Âu và Liên Xô sụp đổ mà Cộng Sản tại các nước Á châu như Trung Quốc, Việt Nam không sụp đổ. Mặc dầu mỗi nhà phân tích chính trị có thể giải thích nguyên nhân một cách khác nhau tùy theo góc độ họ đứng và mục đích nghiên cứu, đa số đã đồng ý rằng các nước Cộng Sản tại Á Châu có một điểm mà các nước Cộng Sản Đông Âu không có, đó là sự liên hệ lịch sử giữa dòng sống của đảng Cộng Sản và dòng sống của đất nước nơi đảng ra đời. Đảng Cộng Sản Trung Quốc được thành lập 1921 trong cuộc kháng chiến chống Nhật, đảng Cộng Sản Việt Nam ra đời 1930 trong cuộc kháng chiến Pháp. Lãnh đạo Trung Cộng và CSVN đã vận dụng tối đa mối liên hệ này.
Tại Trung Quốc, Đặng Tiểu Bình và các lãnh đạo CS tại Trung Quốc biết rõ hơn ai hết, cây cột duy nhất có thể giữ chế độ CS khỏi sụp đổ là tính chính danh lãnh đạo của đảng CS. Giáo sư Peter Hays Gries, một chuyên gia về Trung Cộng, viết “Thiếu vắng tính hợp luật dựa theo thủ tục để bầu ra các chính phủ theo các nguyên tắc dân chủ, và đối phó với sự sụp đổ của hệ tư tưởng Cộng Sản, đảng Cộng Sản Trung Hoa gia tăng phụ thuộc vào các tiêu chuẩn dân tộc để cai trị đất nước.”
Lãnh đạo CSVN sao chép toàn bộ lý luận của Đảng Cộng Sản Trung Quốc kể cả việc lợi dụng mối liên hệ lịch sử ngắn ngủi giữa đảng CS và dân tộc để giải thích tính chính danh của đảng trong tương lai lâu dài của dân tộc. Đừng quên, trong thời điểm chống thực dân Pháp, không phải chỉ có đảng CS mà rất nhiều đảng, nhiều phong trào cách mạng khác ra đời từ nam đến bắc để cùng đánh đuổi thực dân. Tuy nhiên, không có một phong trào nào, một đảng phái nào trong cương lĩnh tự cho rằng vì họ đánh Pháp nên đảng của họ có đặc quyền lãnh đạo cách mạng, đặc quyền lãnh đạo đất nước, không chỉ hôm nay và mãi mãi về sau như đảng CSVN. Đó là lý luận của kẻ cướp nước.
Sau 38 năm cai trị, chưa bao giờ đảng CSVN bị phải đương đầu với nhiều khó khăn như hôm nay. Ngoài sự phân hóa nội bộ và một nền kinh tế suy sụp, những thành phần từng nhiệt tình ủng hộ đảng, chấp nhận chiến đấu dưới sự lãnh đạo của đảng đang lần lượt ra đi. Nhiều trong số đó đang công khai thách thức quyền cai trị của đảng. Hơn bao giờ hết, đảng cần sự ủng hộ của quần chúng, và muốn vậy, phải hâm nóng lại chiêu bài yêu nước. Võ Nguyên Giáp là những que củi cần thiết để đốt lên lò lửa “chống thực dân và đế quốc” đã nhiều năm nguội lạnh. Giới lãnh đạo CS dùng chiếc khăn chính danh lịch sử để bịt mắt nhân dân và đã nhiều lần chứng tỏ thành công. Giáo sư Archie Brown thuộc đại học Oxford, Anh, cho rằng sở dĩ các chế độ CS tại Việt Nam, Trung Quốc còn tồn tại vì khái niệm tình cảm dân tộc nhiều giai đoạn đã có lợi cho CS.
Lãnh đạo CSVN đánh giá đúng trình độ của các thành phần bị tẩy não. Nếu so sánh Việt Nam, Trung Cộng và Bắc Hàn, Việt Nam còn quá nhiều người bị tẩy não, mê muội và lạc hậu hơn cả Trung Cộng và Bắc Hàn. Người dân Trung Hoa ít ra đã chứng tỏ cho thế giới thấy khát vọng dân chủ của họ qua biến cố Thiên An Môn với một triệu người vùng dậy chiếm cứ khuôn mặt của thủ đô Bắc Kinh suốt gần một tháng. Chế độ Cộng Sản tại Trung Hoa đang đi trên lưỡi dao cạo, chỉ cần mất thăng bằng, mất kiểm soát sẽ bị đứt chân và rơi xuống vực sâu. Khi dựng bức tượng Nữ Thần Tự Do làm biểu tượng cho cuộc đấu tranh, các lãnh đạo của phong trào Thiên An Môn đã chọn dứt khoát một con đường, đó là con đường tự do dân chủ và không có một con đường nào khác.
Bắc Hàn chìm đắm trong tăm tối, hoàn toàn bị cô lập nhưng từ 1952 đến nay, mỗi năm vẫn có hàng ngàn người dân vượt thoát được khỏi địa ngục Bắc Hàn bằng những cách vô cùng nguy hiểm. Một người Bắc Hàn vượt biên bị bắt, nếu bị bắn ngay tại chỗ, là một may mắn. Không, phần lớn phải trải qua những trận tra tấn vô cùng dã man, bị bỏ đói dần dần cho đến khi thân thể chỉ còn máu và mủ. Hầu hết người bị bắt lại hay bị Trung Cộng trao trả về Bắc Hàn đều bị giết. Tuy nhiên, những người dân Bắc Hàn đó đã chứng tỏ khát vọng tự do là một quyền bẩm sinh trong mỗi con người từ khi mới chào đời, không ai ban cho và cũng không cần ai chỉ dạy. Harvard International Review phỏng vấn anh Ji Seong-ho, người đã vượt sáu ngàn dặm qua các nước Trung Quốc, Thái Lan, Lào và Đài Loan để tìm tự do năm 2006 và được anh cho biết chế độ CS Bắc Hàn đã đánh mất niềm tin trong lòng dân, và khi tôi còn ở đó người dân đã nghĩ đến sự thay đổi. Họ sợ thảo luận nơi công cộng nhưng trong riêng tư họ đã bàn đến. Áp bức vẫn tiếp tục, nhưng sự yêu chuộng cũng như uy tín của chế độ đã giảm nhiều.
Việt Nam thì khác. Để tồn tại, từ 1981 đến nay, giới lãnh đạo CS buộc phải hé cửa và tự diễn biến hòa bình qua các chính sách đổi mới kinh tế. Ánh sáng văn minh nhân loại đã theo những kẽ hở đó lọt vào. So với Bắc Hàn, người Việt Nam có nhiều điều kiện hơn để nhìn ra thế giới. Lẽ ra, người dân, nhất là thành phần trí thức, có cơ hội học hỏi, so sánh các chế độ chính trị, sở hữu một nhận thức chính trị và chọn lựa một lập trường chính trị phù hợp với xu hướng phát triển thời đại, nếu không công khai chống lại chế độ độc tài ít ra cũng biết tự trọng làm im.
Khi còn sống, những lá thư của ông Võ Nguyên Giáp lên tiếng về chủ trương xây dựng Nhà Quốc Hội ở khu di tích 18 Hoàng Diệu hay ít nhất ba lần về Dự án khai thác bô xít ở Tây Nguyên cũng bị ném vào sọt rác. Ngoại trừ một số rất nhỏ, không ai binh vực ông. Thế nhưng, khi đảng cho phép tiếc thương, nhiều bồi bút tận dụng cơ hội để lập công, khẳng định sự trung thành và chứng tỏ mình luôn đi sát với lập trường, quan điểm của đảng. Trên mấy trăm tờ báo đảng, bấm vào là đọc một mẫu chuyện về “cuộc đời”, “sự nghiệp” và “chiến công” của Võ Nguyên Giáp. Đọc những bài thơ, bài văn tâng bốc Võ Nguyên Giáp mà cảm thấy tội nghiệp cho tiếng Việt. Những cây đinh tuyên truyền tẩy não lại tiếp tục đóng vào nhận thức của các thế hệ Việt Nam chẳng khác gì thời chiến tranh. Tang lễ của Võ Nguyên Giáp cho thấy nhiều người vẫn còn bị lừa gạt một cách quá dễ dàng và thành phần xu nịnh trong xã hội Việt Nam còn quá đông. Thì ra, dù nhân loại đã bắt đầu thám hiểm những vì sao xa nhiều triệu dặm, chiếc đồng hồ báo thức tại Việt Nam 60 năm vẫn chưa gõ lên một tiếng nào.
Như đã viết trong bài Bàn về tẩy não, sau 38 năm, tầng lớp có học thức, nhà khoa học, nhà văn, nhà thơ, nhà báo không ít người vẫn còn nghĩ rằng nói gì thì nói đảng CS trong suốt dòng lịch sử của đảng đã đồng hành với dân tộc, nói gì thì nói chỉ có đảng CS mới có khả năng đưa đất nước ra khỏi nghèo nàn lạc hậu, nói gì thì nói đảng CS là đảng nắm trong tay ngọn cờ chính nghĩa, nói gì thì nói Việt Nam vẫn cần ổn định để phát triển và mọi thay đổi đột biến sẽ dẫn đến hỗn loạn; nói gì thì nói các lãnh tụ CS vẫn là những người yêu nước, những anh hùng dân tộc và xứng đáng được kính trọng khi họ sống và tôn thờ, tiếc thương, than khóc khi họ chết. Đảng không từ chối đã phạm nhiều sai lầm trong quá khứ nhưng đó là những sai lầm khách quan. Đảng không từ chối đang có nhiều tình trạng tiêu cực xã hội nhưng đó chỉ là hiện tượng không phải bản chất của chế độ. Từ những năm đầu ăn bo bo sau 1975 cho đến gần bốn chục năm, một học sinh cho đến các “tiến sĩ” cũng đều bị tẩy não bằng những lập luận như vậy qua các lớp chính trị.
Đảng biết rất rõ thành phần “nói gì thì nói” là ai và quá khứ xuất thân của từng người trong số họ. Họ yêu nước không? Có. Họ muốn đất nước Việt Nam giàu mạnh không? Có. Họ muốn xã hội Việt Nam trong sạch không? Có. Họ muốn điều kiện chính trị tại Việt Nam được nới rộng nhưng đảng CS vẫn tiếp tục lãnh đạo đất nước không? Cũng có luôn. Nhà tâm lý học Michael Langone mô tả đó tình trạng tâm thần của những người đang trôi giữa hai bờ, bờ đúng và bờ sai, bờ thực và bờ ảo, bờ chánh và bờ tà. Họ thoạt trông như có tinh thần cách mạng nhưng trong thực tế là vật cản cho một cuộc cách mạng xã hội toàn diện và đắp đập để giữ cho cơ chế độc tài tồn tại lâu dài hơn.
Những nhà khoa học, nhà văn, nhà thơ đó có bao giờ nửa khuya thức dậy pha một bình trà thật đậm, vừa uống và vừa tự hỏi những những nhận thức chính trị của mình từ đâu mà có? Những kiến thức về lịch sử của mình do ai cấy vào? Ông Võ Nguyên Giáp thực sự là nạn nhân hay cũng chỉ là kẻ sát nhân thất thế như nhiều lãnh đạo CS khác? Ông Võ Nguyên Giáp là anh hùng dân tộc hay là một trong những người đưa đất nước vào vòng nghèo nàn, độc tài, lạc hậu hôm nay? Nếu ông Võ Nguyên Giáp là anh hùng dân tộc rồi ai sẽ là người chịu trách nhiệm cho cái chết của hàng triệu đồng bào miền Nam từ 1954 đến 1975, chẳng lẽ những nạn nhân vô tội kia không phải là một bộ phận của dân tộc Việt Nam sao? Và cứ thế, hãy đặt ra những câu hỏi ngược với những khẳng định và kết luận mà đảng đã trang bị, không chỉ riêng về ông Võ Nguyên Giáp mà cả một giai đoạn lịch sử dài từ khi đảng CSVN có mặt. Phải biết hoài nghi, so sánh và đặt vấn đề một cách khách quan và độc lập để thấy những gì được gọi là “chân lý” và “sự thật” dưới chế độ CS chỉ là những bùa ngải tuyên truyền.
Giải tẩy não
Bác sĩ Robert J. Lifton là nhà nghiên cứu tiên phong về tẩy não dưới chế độ CS. Trong tác phẩm Cải tạo tư tưởng và tâm lý học về chế độ toàn trị: Một nghiên cứu về “Tẩy não” tại Trung Quốc (Thought Reform and the Psychology of Totalism: A Study of “Brainwashing” in China) ông đã đưa ra 8 đặc điểm về cải tạo tư tưởng của CS: (1) Kiểm soát môi trường (Giới hạn tối đa sự liên lạc giữa nạn nhân và thế giới bên ngoài, giữa nạn nhân và xã hội chung quanh và cả giữa nạn nhân và chính nhận thức cũ của nạn nhân); (2) Vận dụng huyền bí (Vận dụng cá nhân bằng mọi cách và không giới hạn ở một phương tiện nào); (3) Đòi hỏi sự thuần khiết tuyệt đối (Một quá trình phấn đấu liên tục để đạt đến trình độ tự giác); (4) Tự thú công khai (Con người trong xã hội CS phải phô bày mọi suy nghĩ, quan tâm và lo âu một cách công khai, không có riêng tư về thể chất cũng như tinh thần); (5) Chủ thuyết là tuyệt đối đúng (Chủ thuyết CS được đảng lý luận như đồng nghĩa với khoa học và phê bình chủ thuyết CS chẳng những sai lầm về đạo đức mà còn vi phạm các nguyên tắc “khoa học”); (6) Khẩu hiệu chuyên chở ngôn ngữ (Những vấn đề phức tạp, khó hiểu và sâu xa nhất của con người được cô đọng thành những khẩu hiệu có sức cám dỗ cao, dễ giải thích, dễ hiểu và dễ nhớ); (7) Giá trị của chủ thuyết đặt cao hơn giá trị con người (Kinh nghiệm quá khứ của một người sẽ không giá trị gì nếu kinh nghiệm đó mâu thuẫn với chủ thuyết, lịch sử của dân tộc được viết lại, sửa đổi hay cắt xén để phù hợp với chủ thuyết); (8) Thành phần cần thiết và không cần thiết tồn tại trong xã hội (Có hai hạng người trong xã hội CS, một hạng thuộc giai cấp ưu việt gồm công nhân, nông dân, buôn bán lẻ có quyền tồn tại và thành phần khác gồm tư sản, địa chủ, phản động không cần phải tồn tại).
Các điểm mà Bác sĩ Robert J. Lifton trình bày về chính sách tẩy não tại Trung Cộng, đã và đang được áp dụng tại Việt Nam, cho thấy chính sách tẩy não CS vô cùng thâm độc, tận gốc rễ và có hệ thống tinh vi.
Chính Mikhail Gorbachev cũng gián tiếp thừa nhận mình từng bị tẩy não. Lần đầu tiên được đi ra nước ngoài vào những năm 1970, xã hội Tây phương đã giúp ông ta sáng mắt. Những chuyến đi trong thập niên 1980, trong tư cách Ủy viên Bộ Chính trị, đã củng cố quyết tâm thực hiện các chính sách đổi mới sau này. Gorbachev kể lại, một lần, khi tháp tùng phái đoàn đảng CS Liên Xô tham dự tang lễ của lãnh đạo CS Ý Enrico Berlinguer, ông ta ngạc nhiên khi thấy hầu hết các chính trị gia thuộc các đảng dân chủ kể cả Tổng thống Ý Alessandro Pertini cũng đến cúi chào tiễn biệt trước quan tài của Enrico Berlinguer. Đảng CS Ý trong thập niên 1980 đóng vai trò tích cực trong đời sống chính trị Ý và có hậu thuẫn rộng lớn trong quần chúng. Gorbachev thán phục tính đa nguyên và cách cư xử văn hóa trong chính trị Tây phương. Ông nghĩ điều đó không thể nào xảy ra với chủ thuyết CS mà ông được đào tạo.
Nhiều người Việt Nam tự hào học cao, hiểu rộng, đọc nhiều sách Anh, sách Mỹ, du học tại các trường đại học nước ngoài, nghĩ rằng mình không bị tẩy não. Không phải. Quan điểm lịch sử và nhận thức chính trị của họ bị tẩy từ trong bào thai cho đến tuổi trưởng thành để chấp nhận những kết luận phản khoa học như là chân lý. Áp dụng ví dụ của Yuri Alexandrovich Bezmenov trong bài trước vào điều kiện Việt Nam, dù có mang những người này ra tận các “trại cải tạo” Suối Máu, Cổng Trời và chỉ họ những nơi CS đã bỏ tù hàng trăm ngàn sĩ quan, công chức VNCH chưa hẳn họ tin cho đến khi chính họ bị nhốt vào trong các thùng sắt, bỏ đói và chịu rét, lúc đó họ mới tin.
Tiến trình giải tẩy não vì thế là một tiến trình hết sức khó khăn và chỉ có thể thành công nếu nạn nhân can đảm đối diện với sự thật, thừa nhận tình trạng bị tẩy não giải tẩy não liên tục.
Can đảm đối diện với sự thật. Mọi hành trình bắt đầu từ chính con người. Nếu những người bị tẩy não còn đủ khôn ngoan để hiểu rằng những kiến thức mình đang có là kiến thức một chiều, là thuốc độc được nhỏ từng giọt vào nhận thức và thấm dần qua thời gian, từ thuở còn thơ cất tiếng đầu đời cho đến trường mẫu giáo, tiểu học, trung học, đại học, trường đoàn, trường đảng, hãy đem những kiến thức đó trả lại cho chủ nhân của chúng. Không nên tự kết án vì người bị tẩy não chỉ là nạn nhân chứ không phải là kẻ gây ra tội ác. Hàng ngàn người khóc vật vã trên đường phố trong tang lễ của ông Võ Nguyên Giáp không quan trọng vì ngày mai đảng bảo cười họ cũng sẽ cười, nhưng các nhà văn, nhà thơ, nhà báo thì khác. Họ là những tiếng nói gây ảnh hưởng và được ví như là những phát ngôn nhân của thế hệ và thời đại. Không nên tiếp tục bị nô lệ tri thức. Nô lệ vật chất chỉ thiệt hại bản thân nhưng nô lệ tri thức thiệt hại cho những người chung quanh, người đọc và nhiều thế hệ con cháu sau này. Hãy nhổ mũi tên độc ra khỏi vết thương và tiếp tục cuộc hành trình xây dựng một nhận thức mới, độc lập, khách quan và tự do.
Thừa nhận tình trạng bị tẩy não. Con người thường bất đồng với những điều nghịch lý nhưng khó chống lại những điều rất hiển nhiên và hợp lý. Người bị tẩy não thường không thừa bị tẩy não và luôn sống trong tình trạng từ chối. Tuyên truyền tẩy não CS không kê súng vô đầu một người để buộc người đó phải tin nhưng thuyết phục bằng một lý luận rất hợp với nhân tính. Những tù binh Mỹ bị bắt trong chiến tranh Triều Tiên không bị tra tấn về thể xác và không bị kết án giết người. Các cán bộ tuyên truyền Trung Cộng xác định họ là những người tốt, chỉ vì phải có mặt tại Triều Tiên trong một thời điểm sai để làm một công việc trái với đạo lý con người do chính phủ Mỹ chủ trương. Người tù binh cũng là “nạn nhân” như những người dân Triều Tiên vô tội bị bom đạn Mỹ giết chết. Người tù binh được tiếp đãi tử tế, được cấp các tiêu chuẩn ăn uống cao hơn những tù binh khác. Sau đó, anh ta được có trao cơ hội để giải phóng khỏi niềm tin cũ và xây dựng một niềm tin mới.
Tiến trình giải tẩy não là một tiến trình liên tục. Tẩy não dưới chế độ CS nhằm thay đổi tận gốc rễ, diễn ra có hệ thống và tập trung vào mục đích thuần hóa con người. “Trăm năm trồng người” là mục tiêu đầu tiên và tối hậu của đảng CS. Tuyên truyền CS diễn ra như sóng vỗ vào bờ, hết đợt này đến đợt khác. Khác với các tù bình Mỹ trong chiến tranh Triều Tiên bị tẩy não trong một giai đoạn ngắn, phần lớn sau khi khi về lại nhà, thay đổi môi trường giáo dục, thông tin và tình cảm, họ nhanh chóng trở lại bình thường. Những người sống ngay giữa lòng chế độ, việc giải tẩy não khó hơn nhiều. Họ phải chiến đấu liên tục về mặt tư tưởng để chống lại các thông tin tẩy não bằng mọi hình thức và trong mọi lãnh vực của đời sống xã hội. Chống lại chính sách tẩy não là một nỗ lực vô cùng khó khăn, đòi hỏi ý chí quyết tâm cao và tinh thần bền bỉ.
Sự thật sẽ thắng
Để trả lời câu hỏi tại sao Liên Xô sụp đổ, người viết tin rằng phần lớn người có kiến thức chính trị căn bản sẽ nghĩ ngay đến vai trò của cựu Tổng bí thư đảng CS Liên Xô Mikhail Gorbachev, người đã đã đưa ra hai chính sách quan trọng Perestroika (cải cách kinh tế) và Glasnost (cải cách văn hóa xã hội); một số người khác sẽ nghĩ đến vai trò của Tổng thống Mỹ Ronald Reagan, người đã tăng cường chạy đua vũ trang đến mức làm nền kinh tế Liên Xô kiệt quệ; một số có thể nghĩ đến vai trò của Đức Giáo Hoàng John Paul II, người với câu nói “Các con đừng sợ hãi” đã là chỗ dựa tinh thần của phong trào Công Nhân Đoàn Kết Ba Lan và phong trào dân chủ tại các nước Đông Âu; một số có thể nghĩ đến cố thủ tướng Anh Margaret Thatcher, người “phụ nữ sắt” như báo chí Liên Xô mô tả và đã được tác giả John O’Sullivan xem như là một trong ba người (Roldnald Reagan và Đức Giáo Hoàng John Paul II) đã góp phần quan trọng vào việc làm sụp đổ phong trào CS châu Âu.
Tất cả những người nêu trên thật sự đã có đóng góp quan trọng vào việc làm tan rã hệ thống CS. Tuy nhiên, họ chỉ là những giọt nước tràn ly và ly nước không thể tràn bằng vài giọt nước. Lý do chính làm tan vỡ các chế độ CS châu Âu phát xuất từ chỗ nhân dân các nước Đông Âu và Liên Xô đã vượt qua được căn bịnh tẩy não. Các chính sách tuyên truyền tẩy não từ thời Lenin, Stalin đã không còn hiệu quả, không thuyết phục và cũng không làm người dân sợ hãi, không còn ai kể cả các lãnh đạo đảng tin tưởng vào chủ nghĩa Cộng Sản. Một khi chính sách tuyên truyền không tác dụng, chế độ độc tài sẽ sụp đổ.
Như một định luật của phát triển xã hội, ở đâu có áp bức ở đó có đấu tranh. Khát vọng tự do trong con người chưa bao giờ chết dù giữa mùa đông tuyết giá trong các trại tập trung Siberia hay trên đường phố Budapest ngập máu trong tuần lễ từ ngày 4 đến ngày 10 tháng 11, 1956. Sau hơn 70 năm đối kháng trong âm thầm nhẫn nhục giữa lừa dối và chân thành, giữa bạo lực trấn áp và khát vọng tự do, giữa độc tài và dân chủ, giữa cổ võ chiến tranh và yêu chuộng hòa bình, giữa hận thù và tình yêu, cuối cùng, sự thật đã thắng tại châu Âu và sẽ thắng ở Việt Nam. George Orwell đã viết “trong xã hội đầy lừa dối, cất lên một tiếng nói thật là một hành động cách mạng”, hơn bao giờ hết, Việt Nam đang cần những con người làm cách mạng bằng cách sống thật và nói thật.
 
Trần Trung Đạo