Wednesday, October 30, 2013

Kinh nghiệm tự chửa bệnh - HHVL




Vào năm 2001 tôi bị đau dưới gót của hai bàn chân và xương sống gần chỗ lưng quần cứ mỗi sáng ra khi thức giấc tôi bỏ chân xuống đất bị đau không tưởng được phải đi cà nhắc độ hơn nửa tiếng rồi mới từ từ đi bình thường lại được , nhưng dưới gót vẫn đau nhói từng chặp .
Tôi đến Bác sỹ khám rồi giới thiệu đi chụp film BS nói tôi bị gai dưới phần sau của bàn chân và sống lưng BS chuyễn qua vật lý trị liệu thời gian không hết sau đi Bác sỹ chuyên khoa . BS nói nếu có đưa đi mổ thì thời gian sau nó cũng sẽ bị trở lại không lý phải đi mổ hoài .
. Đau quá tôi tự nghĩ mình phải cố gắng tìm cách tập thử may ra có đở bớt chút nào chăng ? Tôi bắt đầu đi bộ ngày hai lần lúc đầu mỗi lần một tiếng đồng hồ , tập lắc mông mới đầu mỗi bên 100 cái  cứ như vậy tăng dần lên và cuối cùng đạt được là mỗi bên 6oo lần ngày hai lần ( nhớ là phải đếm để biết mình mỗi ngày tăng lên được bao nhiêu ? ) đi bộ cũng tăng giờ lên nhiều Cùng lúc phải tập ngồi xuống , đứng lên
Cách tập bỏ hai tay ra sau lưng hai chân đứng thẳng hơi dang rộng để dể ngồi xuống đứng lên , khi đứng lên chân cũng thẳng lúc mới đầu rất khó lắm khoảng 20 lần rồi cứ mỗi bữa tôi tăng lên năm lần bất cứ lúc nào thấy tập được là tôi tập không lâu sau tôi thấy cái lưng nó bớt đau nhói lần và hai gót chân sáng ngày bỏ xuống đở đau nhiều cứ như vậy tôi tập hoài ngồi xuống đứng lên được 200 lần . Nhớ mỗi lần tập là phải đếm . Nhưng trọng lượng của tôi đến 70 kg nên ngồi xuống đứng lên nhiều hai cái chân nó bị mõi , gần như một năm là tôi khỏi hẳn tính ra đến nay 11 năm tôi không còn bị như vậy nữa và con người thật là khỏe già cỡ 65 tuổi mà ngày đi bộ từ ba tới bốn tiếng đồng hồ vẫn 70 kg như thuở nào trước áp huyết cao nay giảm xuống bình thường BS bảo không cần uống thuốc nữa , tiểu đường không có và mở trong máu cũng không có luôn .
  Ở VN tôi có hai người bạn họ cũng bị như tôi . Tôi chỉ cho bạn tôi cách tập đó và cũng có kết quả tốt nhưng vì bạn tôi họ không chuyên tập như tôi được nên khá hơn lúc trước 60 - 70 % . Nếu trời lạnh các bạn thử ngồi xuống đứng lên như vậy độ 25 - 30 lần là người mình nóng lên sẽ hết lạnh ngay . Nếu ai có thắc mắc gì thì liên lạc email của tôi . Tôi sẽ nói rõ ràng hơn . Gia đình con cháu tôi và có số bạn bè biết tôi bị đau như vậy và nay đã khỏi hẳn .    ( hahoangvinhlac08@gmail.com ) . Điều căn bản là phải nhẫn nại tập mới đạt được như ý .
  Đôi lời gởi đến qu1y vị nào có bị như trường hợp của tôi muốn tập theo thì cứ đọc kỷ mà thực hành . Không hiểu liên lạc tôi nhiệt tỉnh chia xẽ . Xin Chào quy bà con
                                                  Hà - Hoàng - Vĩnh - Lạc

Chùm Thơ Á Nghi




 
KHEN ĐÁP TRẢ.
 
Vừa thành khẩn, vừa say mê
Anh khen đủ thứ, chẳng hề chê chi!
 
Vừa lí nhí, vừa kiêu kỳ
Em chê đủ thứ. Cớ gì dại khen!
Vậy mà lạ lắm à nhen
Đêm về mơ mộng, mon men khen Người
 
Khen đôi môi chẳng tiếc lời
Khen đôi mắt liếc đó ơi thiện lành!
Khen khuôn mặt cứ nhìn… mình
Khen bình minh đẹp, trữ tình hoàng hôn.
Ước gì Chàng đã trực ngôn
Mai em sẽ lại hớp hồn Người Ta
Vừa thành khẩn, vừa hiền hòa
Khen… đôi nhẫn cưới Mẹ, Cha chọn ngày.
 
Á Nghi, 20-10-2013.
 
NGON THUA NGOAN.
“Cá nhỏ con ngon thịt”*
Người nhỏ nhít ngon chi?
Thôi chẳng thèm so bì
Cứ ngoan hiền là nhất.
 
Á Nghi, 20-10-2013.
*Không nhớ tác giả?
 
GUỐC TRE ƠI! GUỐC TRE À!
Đọc “TẢN MẠN MÂY TRE” của Trần Công Nhung.
 
Anh trao một chiếc mo cau
Có ba chữ đẹp, đọc sao bồi hồi
Bút tre chấm mực mồng tơi:
“Anh thương em!” Quả cả đời chẳng phai!
Guốc Tre về nhớ thương ai
Đánh vần cả buổi, mơ …khay cau trầu...
Á Nghi, 20-10-2013.
 
CỨ LẶN SÂU VÀO BIỂN TÌNH ÁI!
-Sẽ như thế! Anh ơi, sẽ như thế!
Cứ vụng về, cứ e thẹn, đam mê
Cứ hẹn thề, mặc kệ nét chân quê
Tình như thế mới bướm kề hoa nở.
-Sẽ như thế cho đến khi ngộp thở
Sẽ dại khờ, lặn đến thiếu oxy
Sắp ngất đi, lại hoan hỉ, thầm thì:
Mình lặn mãi, xem ai tài cho biết!
 
Á Nghi và Chàng, 24-10-2013.
 
CÓ NÀY, THIẾU NỌ.
 
Tưởng nhớ Ba
và nhớ về Ba Má thời mới quen nhau.
Người ta quang gánh đi qua
Riêng em đứng lại thiết tha nhớ chàng
Mỗi ngày yên lặng bày hàng
Nhưng tim giấu kín rộn ràng dáng anh.
Mới ngày qua, đám cưới mình
Bây giờ em đã quẩn quanh tuổi già
Bây giờ anh đã …đi… xa
Còn em quanh quẩn căn nhà cô đơn.
Bát tuần thọ, ước chi hơn
Niềm vui tiên tổ thi ơn đã nhiều!
Á Nghi, 20-10-2013.
 
KIỆU YÊU.
Em có sức quyến rủ
Trong nụ cười duyên xinh
Ta đem lòng tơ tưởng
Đem duyên se chữ tình.
Hoa ơi! Hoa chưa chủ
Sao hoa đứng một mình?
Xin lót bao nhiêu lá
Ta đưa nàng về… dinh.
 
Á Nghi, 20-10-2013.

Wednesday, October 16, 2013

Yêu đời nên chẳng...- Thơ Nguyễn Thùy




Hôm qua vừa nói yêu em
Hôm nay gặp lại bỗng quên mất rồi!
Hôm qua vừa nói yêu em
Hôm nay gặp lại bỗng quên mất rồi!
Bao lần tôi hỏi lại tôi
Yêu ai thì chọn một người cho xong
Nhưng rồi lòng lại nhủ lòng
Tình không biên giới mấy trùng biển xanh
Yêu riêng một kẻ sao đành
Tình như biển rộng sao dành riêng ai
Trơi cao, núi thẳm, sông dài
Tình theo trăng nước, gió mây phiêu bồng
Yêu khăng khít cũng là không
Yêu qua quýt cũng là chung thủy tình
Tình như những đám rêu xanh
Ðem thời gian sống bám thành lũy xiêu
Tình như con nước ngọn triều
Chở muôn ý mộng lên nhiều đỉnh cao
Tình như ánh sáng trăng sao
Soi chung vạn cõi soi nào riêng nơi
Yêu người là để yêu tôi
Yêu tôi là để yêu đời đắm say
Yêu đời nên chẳng yêu ai!
(Riêng chung cũng một lòng nầy mà thôi
Ðừng buồn em(anh) nhé, em ơi
Yêu đời là để đủ lời Yêu Em(Anh) !)

nguyễn thùy


Hái Giọt Sương Trời

Ta(1) đi hái giọt sương trời
Tung vào gió cho lên lời vi vu
Cho lá cỏ thơm mùi vũ trụ
Cho bình nguyên bát ngát mật tròn trăng
Cho lũng đèo nghe nước réo chân ghềnh
Cho phố thị dừng chuyện chiếu chăn bừa bãi...

Trong cảnh đó ta mời em về lại
Cùng ta ca bài ca tình ái
Mời nhân gian cùng mở mắt một lần
Ðể nhìn nhau trong tinh thể vô ngần
Và để nói trong mặn nồng cảm thụ
Và để nghe trong tha thiết tương phùng
Ðể cho đời vẹn nghĩa thủy chung
Ðể mây gió thiên niên về kết tụ
Mộng hài nhi đọng mãi nụ môi hồng
Ðể bốn phương tám hướng mây sương
Nghe lắng đọng lời trần gian trác tuyệt
Ngợi Thượng Ðế đã đi vào cõi chết (2)
Ðể cho người được sống đến hôm nay
Ðể chim non thôi hát khúc lưu đày
Sông với núi không ngăn miền cách biệt
Thịt xương da đâu phải thứ vô hồn
Từ đèo cao, lũng thấp, đường truông
Từ phố thi, khuê phòng, trùng dương bát ngát
Sáng danh ca bất tuyệt địa cầu tròn
Muôn vạn nẻo không dẫn về sa mạc
Muôn vạn lời không hàm hỗn mê cung
'Khung cửa hẹp' (3) mở ra trời đất rộng
'Cõi người ta' (4) thơm ngát ý tinh thành
Lồng lộng nghìn phương lời ca hội ngộ
Nhân loại cười dựng lại một bình minh...

Trong cảnh đó ta mời em về sống
Cùng ta ca dưới trời hoa mộng
Mừng nhân gian cùng mở mắt một lần
Ngợi Thượng Ðế đã đi vào cõi chết (2)
Ðể cho người được sống đến hôm nay
Ðể em gần anh mãi mãi kiếp nầy!

nguyễn thùy

Tuesday, October 15, 2013

Nhớ Xưa - Đà Nẵng


Nhớ Hồn Quê - Đà Nẵng trước 1975
Sưu Tầm
Hình ảnh
Gánh hàng rong



Nhớ Hồn QuêVương Uyên 

Bánh nậm ...bánh bèo... bánh ướt đây
Trời mưa quang gánh trĩu vai gầy 
Mẹ khom lưng tránh cơn giông lớn 
Bụng nhẩm lo thầm...còn mấy khay 

Lóc cóc về khuya chú bé rao 
Phố hoang buồn bã chẳng tiếng chào
Chân lê, tay gõ lòng thầm ước 
Mình cuộn chăn êm giấc ngủ vào 

Nhôm nhựa, dép giày....có bán...không?
Lảnh lót tiếng trong tuổi mơ hồng 
Hồn nhiên đâu đó sau làn bụi
Cô bé rao mời giữa phố đông ... 

_________________ 

Chiều nay mưa xuống thoáng chạnh lòng 
Vỡ òa ký ức ngược về sông
Câu hò đã vắng từ lâu lắm 
Tôi nhớ hồn quê - tiếng bán rong!


Hình ảnh
Ty Thông Tin 


Hình ảnh

Bờ Sông Bạch Đằng - Quân Cảnh 


Hình ảnh
Bến Cá Bạch Đằng
 
Hình ảnh
Nhà hàng nổi trên bờ sông Hàn

"Quảng Nam hay cãi" - Bài Trần Việt Hải



Tôi nghe nhà thơ gốc Quảng Nam Mạc Phương Đình bảo tôi như thế. Mỗi khi chúng tôi tranh luận về một đề tài văn học nào đó anh bạn xứ Quảng này không nhận phần thua, anh cãi bằng ngòi bút hay keyboard, dĩ nhiên anh không quên  sở trường chính của anh vẫn là thơ. Ví dụ trong bài "Giả sử":
 
"giả sử như, không biết gì về net
thì anh không có một tình cờ
để khỏi ôm nỗi buồn cho đến chết
vì đã cùng em sống với thơ..."
 
Internet là đầu mối cho trai gái quen nhau. Người ta quen nhau và hẹn hò trên net. Hôm nào máy bị bọ cắn nên máy đau thì chàng hay nàng sẽ ốm o gầy mòn...:
 
"giả sử như, anh không ở xa em
thì chắc gì anh đã nhớ từng đêm
để viết cho em những lời yêu dấu
càng viết anh càng thấy nhớ thêm..."
 
Mâi lúc gần đây giới y khoa đưa ra hai căn bệnh liên quan về net là Emailitis (ghiền viết email cho ai đó... huhu... ai mà biết) hay căn bệnh trầm trong hơn CIS (tức Chronical Internet Syndrome), tức Hội chứng Liên mạng Kinh niên, khi điện bị cúp hay máy bị bọ xơi thì tim người ta ngừng đập ngay:
 
"giả sử như mình đã gặp nhau
chắc gì em hiểu những thương đau
chắc gì em biết tình sâu cạn
để vỡ tan thôi mộng buổi đầu..."
 
Nhà thơ Mạc Phương Đình có tên thật là Lê Tuấn Ngô, quê quán tại Tam Kỳ, Quảng Nạm. Anh theo học tại trường Trần Cao Vân (Tam Kỳ) và rồi chuyển sang Quốc Học (Huế).
 
Khi nhà thơ hay cãi thì lại đổ lỗi cho "Lầm Lỡ", một bài thơ tình nặng tính phân bua:
 
"ta đã lỡ nhìn em bữa đó
để đêm về ôm gối bâng khuâng
máy hàng xóm hát câu quan họ
em có một mình đứng ngắm trăng ?..."
 
Khi nhà thơ "lỡ" ngắm em rồi nhà thơ tương lòng thì lỗi ở nơi ai nhỉ ? Tình yêu là sự mộng tưởng:
 
"ta cứ tưởng có em bên cạnh
mong cho đêm ngủ khỏi giật mình
dẫu không gió mà đêm lành lạnh
nghĩ đến em sao lòng chông chênh..."
 
Chính nhà thơ yêu người xong nhà thơ đổ thừa "em" làm mình mất ăn mất ngủ, cho hồn bối rối và nhớ "em" cho thêm bạc đầu:
 
"sợi tóc bạc rụng nằm trên gối
thời gian ơi có đợi ta đâu
nhìn em chi cho hồn bối rối
nhớ em chi cho thêm bạc đầu..."
 
Nhà thơ Nguyễn Bính cho hai câu thơ trứ danh về về căn bệnh của nhân loại - "Tương tư":
"Nắng mưa là bệnh của trời
Tương tư là bệnh của tôi yêu nàng"
 
“Nhà thơ hay cãi” không chịu thua cho ra bài "Nắng và Mưa" như sau:
 
"em cũng vậy, đang vui rồi chợt giận
quay mặt đi chẳng thèm nói một câu
đôi mắt đẹp bỗng dưng đầy lệ ngấn
ngồi bên nhau, lòng cách trở giang đâu..."
 
Khi người con gái càng yêu thì tâm tính càng ích kỷ, giận hờn như thời tiết đổi thay. Như vậy làm sao nhà thơ theo kịp nhỉ ?:
 
"chuyện tình yêu tựa như mưa như nắng
em thoắt xa rồi thoắt bỗng lại gần
ta mù mịt đợi chờ cơn bão lặng
giận hờn nào không là những mê cung !..."
 
Bốn mùa yêu em là bốn mùa khổ sở, để yêu em mà chẳng được ở gần cho con tim mù lòa, con tim đeo kiếng râm khiếm thị:
 
"em như nắng như mưa, chấp chới
đủ cho ta trong ấm lạnh bốn mùa
phút gần gũi mà như xa vời vợi
trái tim mù không biết cách hơn thua..."
 
Trong mối tình cũ ở quê nghèo của thuở xa xưa, buổi chia ly có rượu và nước mắt tiển đưa như trong bài "Rượu và Lệ":
 
"mãi đến lúc cầm tay rơi nước mắt
mới thấy đời vẫn ấm nụ cười xuân
ta nhìn bạn bên ngọn đèn hiu hắt
chút long lanh còn soi đủ cội nguồn..."
 
Mối tình đẹp đẽ của quê xưa nghèo khổ. Tình vốn bi ai, và tình vốn tội nghiệp lắm, người ơi, để rồi sau này ngày tái ngộ chỉ là một nỗi nuối tiếc, một nỗi nhớ nhung:
 
"nâng chén rượu mừng nhau ngày hội ngộ
hỏi thăm người năm cũ đã chia xa
ly rượu đắng mùi tháng ngày gian khổ
dấu bình yên nhợt nhạt bóng trăng qua..."
 
Tình chia ly sầu dâng ly rượu, phút chia phôi đong đầy mi mắt của khóc lệ thương yêu:
 
"ngày chia khó cùng người đi kẻ ở
tháng khuây buồn cho mỗi nẽo đời riêng
đêm uống rượu giữa quê nghèo nặng nợ
nghe rưng rưng màu giọt lệ trăm miền..."
 
Nhà thơ xứ Quảng mà tôi quen có hằng trăm bài thơ tình mượt mà, tình thơ trau chuốt và trong những áng tình thơ mượt mà đó, khía cạnh phân bua, cãi vã, biện minh cũng được khéo léo chôn vào thơ của anh.
 
Nói chung, Mạc Phương Đình làm thơ như người ta ăn cháo, Mạc Phương Đình say thơ như Lý Bạch hay Đỗ Phủ đếm những lít đế giải sầu quên thời gian. Đó là đặc điểm của nhà thơ "Quảng Nam hay cãi" mà tôi quen. VH xin được hân hạnh viết đôi dòng về anh.
 
Trần Việt Hải