Friday, June 28, 2013

TAM KỲ, DẤU ÁI MỘT THỜI - Thơ Phụng Tuệ Phan




Bỗng dưng chiều nay ta nhỏ lại
Quê cũ lạc nhau đã mấy mươi năm
Tấm ảnh ố vàng thời cũ xa xăm:
Chiếc vé tàu thời gian đưa ta trở về thời trẻ dại

Tam kỳ xưa, một quảng đời dấu ái
Thành phố học trò trong ta suốt mười năm
Buổi đầu đời rời quê nội Phước long
Cậu bé nhà quê lần đầu ra tỉnh học

Xa lạ,ngỡ ngàng mắt đỏ hoe chực khóc
Đưa cả hai tay níu lấy áo cha
Nhỏ nhẹ vỗ về, người gỡ tay ra
Âu yếm xoa đầu thằng con nhỏ dại

Lũ bạn mới bên ta cợt đùa tinh quái
Cố chọc quê thằng bé mới xa nhà
Tuổi thơ hồn nhiên nên nỗi nhớ cũng qua
Rất nhanh như chưa hề xa gối mẹ

Bên nhà trọ một bãi cỏ xanh mát mẻ
Sau buổi tan trường cùng lũ nhóc ranh
U mọi,bắn bi,chọi dế,đá banh...
Hoặc rũ nhau cùng đi sông tắm

Con sông Tam kỳ nước xanh thăm thẳm
Dòng sông tuổi thơ trong trí nhớ mênh mông
Ta đã mơ giang hồ cuối bể, đầu sông
Khi đứng trên cầu nhìn xuôi giòng nước chảy

Mùa nắng sông êm đềm như một giải lụa trôi
Giòng nước chia bờ bên lỡ,bên bồi
Tháng mừoi,những cơn lũ thượng nguồn dễ sợ
Xoá sạch đôi bờ như xoá tuổi thơ ta

Ta nhớ như in trận bão lớn năm nào
Đất trời cuồng quay trong cơn thịnh nộ
Từng cơn lốc kinh hồn bốc cao những mái tôn nhẹ như chiếc áo
Phạt đứt ngang đầu những ngọn tre bên kia

Ta đứng nhìn qua dày dặc màn mưa
Con phố Phan chu Trinh thẳng tắp
Phút chốc biến thành dòng sông
Những thân gòn to quá một vòng ôm

Trốc gốc ngã nghiêng nằm vắt qua đường phố
Ngôi trường Tiểu học Tam kỳ chơ vơ chỉ còn bốn vách tường loang lỗ...
Ta lại được thêm nhiều buổi nghỉ học rong chơi
Thời gian qua nhanh theo những tờ lịch rơi

Bỏ lại sau lưng khung trời tuổi dại
Chập chững bước vào Trung học Trần cao Vân
Ta tưởng mình như Phù Đổng hoá thân
Khoái trá được nghe thầy cô gọi bằng "anh chị"

Một tiết học đầu, giữa hai giờ, nghỉ
Cùng dăm ba thằng bạn rong chơi
Thả bộ lân la dọc các quán hàng
Ly cà phê trên tay, điếu thuốc thơm làm dáng

Tập tành suy tư làm ra ngừoi lớn
Nhựa thuốc đóng vàng kẻ tay
Cũng giữa những năm sáu mưoi này
Đã diễn ra nhiều sự kiện long trời, lỡ đất...

Bàn thờ Phật xuống đường, sãi sư tất bạt
Đả đảo, hoan hô, quyết tử, quyết sinh...
Đường phố đêm ngày rầm rập những chuyến xe nhà binh
Trên cánh cửa sơn hình ngôi sao trắng

Những chú G.I trùng trục cởi trần
Ngực đỏ ké như những con gà đá
Không khí lớp học nghe chừng rất lạ
Thỉnh thoảng mất hút vài tên


Tuổi trẻ chúng tôi đã lớn lên
Trên những tháng năm đầy bất trắc
Không khí chiến tranh chừng như giăng mắc
Ở tất cả mọi nơi

Một Nghìn Chín Trăm Sáu Tám, Mậu thân
Giặc tấn công trên toàn miền Nam
Hằng chục tỉnh thành chìm trong khói lửa
Lũ chúng tôi dấn thân chọn lựa

Giữa hai lằn ranh Quốc- Cộng rạch ròi
Thằng đi lính Dù, mũ đỏ, áo hoa
Đứa nhảy núi nón tai bèo, dép lốp
Tuổi trẻ chúng tôi "đi làm lịch sử"

Giữa oan khiên một cuộc chiến tương tàn
Trong bối cảnh chung mất hướng, hoang mang
Sách vở không còn là niềm tha thiết
Vài đứa tập tành cầm viết

Rất ít thằng còn nuôi mộng công danh
Mùa xuân Mậu thân như một khúc quanh
Trong cuộc đời những thằng con trai xứ Quảng
Tuổi đôi mươi sức trai thanh tráng

Chúng tôi yêu đến tận tuyệt đam mê
Thành phố Tam kỳ"lăn chưa hết vòng xe"
Những trưa chiều đứng bên vĩa hè Nam ngãi

Tờ báo trên tay dấu niềm vui rất nhẹ
Chờ em tan học đi qua
Chiếc áo dài học trò duyên dáng, thướt tha
Nụ cười em e thẹn dấu sau vành nón

Chừng ấy thôi đủ làm ta bận rộn
Suốt ngày hôm sau tìm câu chữ làm thơ
Ôi những bài thơ tình đầy ắp mộng mơ
Đã nằm ngủ muôn đời trong ngăn kéo

Vết thương đầu trong ta không bao giờ thành sẹo
Tam Kỳ ơi mãi dấu ái một thời

PhungTuePhan

Wednesday, May 29, 2013

Khép Lại Núi Rừng - Truyện của Như Thương




                                            
Như Thương

            "Con coi chừng em, mẹ đi ..."
chỉ nói vỏn vẹn ngần ấy chữ trong nước mắt rồi mẹ tôi quảy gánh đi! Một gánh tình đầy ăm ắp, trông sao quá luộm thuộm thế này nhỉ !?
            Dáng người khệ nệ ôm, tay xách, tay mang, khuôn mặt khắc khổ của lo toan bỗng trở nên già nua tột cùng chắc cũng động lòng Trời? Hai cái bao bố tời, một chiếc thùng giấy, hai giỏ đệm xách tay... thế mà Mẹ tôi đếm đi đếm lại không biết bao nhiêu lần trước khi rời ngôi nhà! Duy nhất chỉ có mình Mẹ tôi biết trong ấy đựng những gì …
            Những chiếc bánh nướng nhỏ, được gói vuông vức bằng những miếng nylon không đều nhau, lại được gói trong những trang báo nhật trình kỹ lưỡng, rồi cột thun kỹ càng. Những miếng thịt vuông vức trong một hủ nhựa đầy nước mắm và những quả trứng luộc nổi lều bều. Tất cả được gài chặt xuống với nước mắm mặn, lại những miếng nylon và nắp đậy buộc thun ... Nén hết nỗi lòng chắt chiu trong mặn mà ...

Monday, May 27, 2013

Bạn là người có phúc !

Bn là người có phúc !

 





Nếu bn thc dy sáng nay
v
n có nhiu sc khe hơn bnh tt ,được sng t do...,
không phi nm trong phòng cp cu bnh vin ...thì bn đang may mn hơn hng triu người sp chết tun này ...
Người ta hay coi thường nhng gì mình đang có !
Ch khi nào mt đi,mi hiu và...ân hn...mun màng !

Saturday, May 25, 2013

Đà Nẳng Ngày Về - Thơ Huy Uyên














Mai về ai che trăm lối
trên môi đã tắt nụ cười
thôi người đã đi mà không nói
đứng lại bên sông buồn nhìn sông trôi .

Monday, May 20, 2013

SÔNG HÀN ĐÀ NẴNG - Thơ Tôn Thất Phú Sĩ


Tôi lớn khôn trong vòng tay của mẹ
Mang vào đời lòng hiền hậu của cha
Mái nhà xinh bên dòng sông uốn khúc
Nước vỗ về lời mẹ ru thiết tha

Sunday, May 19, 2013

Ôi ! Hội An , tôi chỉ là khách lạ - Thơ Nguyễn Đông Giang





Tặng quý Anh Chị đồng nghiệp T/TQC /HA trước 1975
Tặng các em học trò của tôi trường Trần Quí Cáp Hội An – nđg

Tôi đến đây cùng bọc giấy dầu
Gói sách vở , áo quần và nỗi mệt
Gói cô đơn và nhung nhớ mông lung
Tôi đến đây bụi đường vai còn nặng

TRIỂN LÃM HỘI HỌA MỚi NHẤT TẠI THUNG LŨNG HOA VÀNG - Phương Duy TDC





Ghi nhanh của PHƯƠNG-DUY TRƯƠNG DUY CƯỜNG

 và hình ảnh của MẠC PHƯƠNG ĐÌNH


Họa sĩ ĐÀO HẢI TRIỀU vừa tổ chức tiếp tân khánh thành TRIỂN LÃM HỘI HỌA tại ROSE GARDEN GALLERY 1345 The Alameda SAN JOSE lúc 5:oo PM ngày 18 tháng 5 năm 2013.

 Rất đông đồng hương, họa sĩ, báo chí  truyền thông, văn nghệ sĩ tại đia phương và người bản xứ tham dự.

Đặc biệt có một nhạc sĩ người bản xứ giúp vui nhạc Jazz rất được mọi người tham dự hâm mộ nồng nhiệt thưởng thức và hoan hô.

Lần triển lãm này tương đối ngắn hạn so với những lần trưng bày tranh hội họa của ông trước đây. Từ ngày 15 May 2013 đến 30 May 2013 (9:30 AM – 5:00 PM)

“COLLABORATIVE THOUGHTS” là chủ đề của 53 tranh sơn dầu oil on canvas rất mỹ thuật và nhiều tấm tranh  khổ 48”x64”.

Đa số các họa sĩ tham dự và khách thưởng lãm đều nhận xét họa sĩ ĐÀO HẢI TRIỀU vẽ rất đều và khá nhanh. Ông mới bế mạc kỳ triển lãm tranh lần trước vào tháng 3-2013 mà chỉ trong vòng  70 ngày kế tiếp ông say mê sáng tác thêm 53 họa phẩm hoàn toàn mới lạ về chủ đề cũng như cách sử dụng những gam màu hòa hơp phức tạp trong hội họa hiện đại.

© PHƯƠNG-DUY TDC và MẠC PHƯƠNG ĐÌNH

19/5/2013

Hoạ sĩ Đào Hải Triều giới thiệu phòng tranh mới

Nhà Văn Diên Nghị bày tỏ cảm tưởng về tranh ĐHT

Triễn lãm tranh Đào Hải Triều



Chiều nay, vào hồi 5PM ngày thứ Bảy 5/18/2013 tại số 1345 đường Alameda thành phố San Jose CA 95137, họa sĩ Đảo Hải Triều đã chình thức khai mạc phòng triển lãm tranh mới của ông với chủ đề "Ý tưởng giao hoà" với sự tham dự của một số đồng hương Việt Nam cùng khách nước ngoài.
Sau đây là một số hình ảnh được chúng tôi ghi lại, kính mời quí vị xem qua, nếu có dịp thuận lợi. xin ghé lại chiêm ngưỡng và ủng hộ những tác phẩm nghệ thuật của một hoạ sĩ suốt mấy mươi năm đam mê với cây cọ cùng màu sắc..

Trần Trung Đạo: Đừng khóc cho Phương Uyên mà hãy sống cùng mơ ước của em



Cô bé đứng trên bục cao, đôi kính cận có cọng dày, tóc vén cao, áo trắng học trò, thân hình mảnh mai trông giống như một cô bé học sinh 15 tuổi đang đứng trước bảng đen trong lớp học chứ không phải đứng trước tòa án Cộng Sản. Em không sợ hãi, không van xin, trầm tĩnh và tinh khôi như một thiên thần: "Tôi là sinh viên yêu nước, nếu phiên tòa hôm nay kết tội tôi, thì những người trẻ khác sẽ sợ hãi và không còn dám bảo vệ chủ quyền của đất nước. Nếu một sinh viên, tuổi trẻ như tôi mà bị kết án tù vì yêu nước thì thật sự tôi không cam tâm".

Tuesday, May 7, 2013

Tháng giêng bên mẹ - Thơ Huy Uyên




Con trở về bên mẹ chiều nay
Trời rét ngọt và mưa nhiều ơi mẹ
Nén hương buồn ngậm ngùi nghi ngút cháy
Một mình con với mẹ một mình thôi .

Sunday, May 5, 2013

Bài cho Mẹ tháng Tư - Thơ Vũ Đình Trường


Con không về thăm mẹ tháng tư
Mẹ còn đó trên quê hương đã mất
mưa tháng tư buồn rơi lất phất
trên phố phường đổi chủ thay tên

SINH HOẠT ÂM NHẠC TẠI THÀNH PHỐ CỔ HỘI-AN TRONG THẾ KỶ XX - Phương Duy TDC



Bài viết của: PHƯƠNG-DUY TDC.
Tôi sinh ra tại một thành phố nhỏ trên dãi đất chữ S của nước Việt Nam mà địa danh là một tên gọi theo tiếng ngoại quốc thật là kỳ lạ.
Người Pháp (thực dân) chỉ chọn đặt tên riêng cho hai thành phố của Việt Nam  là “Ville de Tourane” và “Ville de Faifo” để gọi nơi tôi sinh ra.  Cho đến gần cuối năm 1945, hai thành phố này mới được mang tên Việt: Tourane trở thành Thái Phiên, sau đổi thành Ðà Nẵng. Ville de Faifo đổi thành Hội An, rồi thị xã Hội An, xã Hội An và nay mang tên thành phố Hội An thuộc tỉnh Quảng Nam .
Thập niên 1940’s, thành phố mang tên Tây Faifo được một nhạc sĩ người Việt gốc Hoa là La Hối (tên thật La Doãn Chánh) sinh năm 1920  thành lập HỘI HIẾU NHẠC THÀNH PHỐ FAIFO  đầu tiên mang tên La Société Philharmonique de Faifo, mà ông là Sáng Lập Viên kiêm  Hội Trưởng.
 Hội viên là các nhạc sĩ trẻ tại địa phương như Lê Trọng (tức Lê Trọng Nguyễn sau này), Dương Minh Ninh, Lan Ðài, Hồ Vân Thiết, Huỳnh Phụng, Dương Minh Hòa, Trương Ðình Quang, Vương Quốc Mỹ. . . còn nhiều vị nữa mà tôi không nhớ tên, đã sáng tác nhiều nhạc phẩm, đã in ấn và phổ biến rộng rãi trong thập niên 50's-70's tại Việt Nam